X
Thông tin tuyển dụng
Diễn đàn Mirex.vn
Welcome, Guest
Please Login or Register.    Lost Password?
Thơ tình mùa xuân 2010 (1 viewing) (1) Guest
Bình luận những bài thơ hay sưu tầm hoặc tự sáng tác
Go to bottom Post Reply Favoured: 0
TOPIC: Thơ tình mùa xuân 2010
#641
Kẹo Kéo (User)
Hợp kim
Posts: 202
graph
User Offline Click here to see the profile of this user
Gender: Male mr_keokeo www.mirex.vn mr_keokeo Location: Mirex Birthdate: 1982-02-02
Thơ tình mùa xuân 2010 7 Months ago Karma: 0  
Nhân dịp Xuân Canh Dần 2010, hòa chung với không khi đón xuân, KK mạn phép nhà thơ "Người đi tìm một nửa của kiếp trước" post bài thơ "Thơ tình mùa Xuân 2010" lên diễn đàn để bà con ngó coi và viết đôi lời bình luận. Cây bút nào có bài bình đúng và sát với ý thơ nhất sẽ được chính tác giả tặng thưởng bằng tiền và hiện vật.

Có Dốc nào cản được chí em
cô gái miền xuôi đi tìm hạnh phúc
Nơi có quặng là nơi anh mơ ước
Nơi có lửa tình em làm lửa luyện kim
Em là nàng quặng nàng tiên
mà cả kiếp người anh đi tìm gặp
Thấy em rồi thoả lòng anh lặn lội
Cả kiếp này ta hãy sống cùng nhau
Như kiếp trước ta dã từng đôi lứa
Mirex kiếp này ta cùng hội ngộ
một gia đình hạnh phúc yêu thương!

Nhà thơ : Người đi tìm một nửa kiếp trước
 
Report to moderator   Logged Logged  
 
Last Edit: 2010/03/02 13:14 By mr_keokeo.
 
Phong độ là nhất thời! Đẳng cấp là mãi mãi!
  The administrator has disabled public write access.
#642
mit uot (User)
Sắt xốp
Posts: 40
graphgraph
User Offline Click here to see the profile of this user
Đôi lời tản mạn về bài thơ tình mùa xuân 2010 6 Months, 2 Weeks ago Karma: 0  
“Người đi tìm một nửa kiếp trước”. đó là bút danh của nhà thơ mới trong làng giải trí thơ văn Mirex gửi đến chào xuân 2010 năm nay.
Có ai hiểu được rằng đó là lời nhắn gửi thầm kín của một trái tim đang đam mê đang khao khát được sống và được yêu cái gọi là “ một nửa kiếp trước” của mình. Tình yêu đó có phải chăng là là tình yêu nóng bỏng của tuổi trẻ hay chính là nỗi đam mê lý tưởng của những con người đã bước sang tuổi lục tuần mà vẫn chưa chịu nghỉ ngơi vẫn đang ngày đêm cống hiến cho hoài bão cho lý tưởng của “nửa kiếp trước” cuộc đời mình.
Mở đầu bài thơ là hình ảnh của cô gái miền xuôi ngược lên phố núi đi tìm một nửa hạnh phúc:
“ Có dốc nào cản được chí em
Cô gái miền xuôi đi tìm hạnh phúc”
Con đường ngược lên phố núi nếu ai đã từng đi qua thì mới biết được cái heo hút chơi vơi của những dải “Trường Sơn” chót vót. Con đường ấy chỉ có những con người của thế hệ anh Bộ đội Cụ Hồ mới đủ sức vượt qua bằng đôi chân dũng mãnh kiên cường để chiến đấu dành lại hạnh phúc cho non sông cho đất nước. Vậy mà trong thời bình này với sức vóc mảnh mai của cô gái miền xuôi lớn lên chỉ biết cắp sách đến trường lại có cái ý chí “vượt dốc” để đi tìm “hạnh phúc”.”, cuộc sống nhộn nhịp của đô thành em được hưởng với sự bình yên sung túc của mình đang có tại sao lại bỏ qua tất cả để tìm đến nơi núi cao trống trải này.
Sức mạnh nào khiến cho không có “Dốc nào cản được chí em”, “Em” trong bài thơ là ai? “ Hạnh phúc” ở đây là gì? Dấu chấm hỏi cho người đọc phải suy nghĩ dụng ý của tác giả thật tài tình. Có thể “em” là người tình “nửa kiếp trước” mà qua chặng đường “vượt dốc” này tác giả mới tình cờ gặp được. Vậy thì cái hạnh phúc đó chính là sức mạnh cho “em” có được ý chí kiên định kia để đến nơi núi đồi cheo leo. Hay “Em” cũng chính là những con người mang lý tưởng của “niềm tin thép” từ miền xuôi “ vượt dốc” lên phố núi để xây dựng hoài bão đã ấp ủ từ “ nửa kiếp trước” của họ. Như thế thì cái “Dốc” của chặng đường dài đó có sá gì với ý chí của “em” đi tìm “hạnh phúc”.
Đến bốn câu thơ tiếp theo thì dụng ý của tác giả đã bộc lộ rõ hơn tâm tư của mình :
“ Nơi có quặng là nơi anh mơ ước
Nơi có lửa tình em làm lửa luyện kim
Em là nàng quặng nàng tiên
Mà cả kiếp người anh tìm gặp”
Đến đây thì không chỉ có “em” mà ngay cả “Anh” cũng ấp ủ ước mơ đi tìm “kiếp trước”.Anh tìm đến nơi “ có quặng” tức là có “em” ,như tác giả đã ví “Em là nàng quặng nàng tiên” để thực hiện hoài bão “luyện kim” mà kiếp người “anh” đang ấp ủ nung nấu.
“Anh”ở đây là những người đồng chí những chiến hữu đã một thời cùng nhau học tập và cống hiến cho đất nước bằng tri thức của tuổi trẻ, và cho đến bây giờ khi đến tuổi về nghỉ ngơi lại bằng nhiệt huyết, bằng cái tâm của người làm khoa học, mong muốn làm giàu cho đất nước, thực hiện cái gọi là “ Mệnh lệnh của Ngọc Phật Hồ Chí Minh” giao phó bước chân “anh” không ngại gian khổ tìm đến nơi đây xây dựng nên một MIREX niềm tin thép.
“Niềm tin thép”Câu khẩu hiệu đó đã nói lên được mong muốn , ý chí và niềm tin của những con người ngược lên phố núi ‘tìm hạnh phúc”.Nơi đây có lửa tình “em” đang sưởi ấm cho “anh”.Ngọn lửa ấy mãnh liệt đến mức có thể làm “ lửa luyện kim”.Quả thật chưa ai có thể nghĩ rằng ngọn lửa tình yêu lại nóng bỏng mãnh liệt như thế, biện pháp so sánh liên tưởng của tác giả thật độc đáo. Để luyện những mẩu quặng thành kim loại đâu có phải dễ dàng gì vậy nhưng “anh” đã dùng ngọn lửa tình của em để làm nên điều mà anh đang thực hiện “luyện sắt xốp thành thép hợp kim”.
Tâm tình của tác giả gửi đến “ em” người tình của kiếp trước và kiếp này tác giả đã được gặp lại bằng cái duyên nợ của tạo hoá. Hãy lắng nghe dư âm dịu ngọt của tình yêu đôi lứa, nóng bỏng như ngọn lửa tình của tuổi trẻ dành cho nhau. Ngọn lửa của những thế hệ nung nấu niềm tin cho Thép nóng chảy ra lò cho một công trình mơ ước.
Có thể hiểu rằng ngọn lửa tình đó không chỉ là của riêng “em” dành cho “anh” mà cũng chính là ngọn lửa trong tim của biết bao con người đang làm việc cho Mirex, đang cống hiến cho hoài bão mà những người “làm nên lịch sử”xây dựng lên công trình đồ sộ trên mảnh đất Cao Bằng hùng vĩ ấy. Ngọn lửa nhiệt thành của bao thế hệ thổi bùng lên thành ngọn lửa “luyện kim”.
Cả kiếp người “anh” đi tìm “em” đi tìm “nàng quặng nàng tiên” của mình và đến bây giờ anh đã tìm được. Con đường anh lặn lội đi tìm “nửa kiếp trước” trải qua không biết bao nhiêu là khó khăn gian khổ nhưng sức mạnh của em đã kéo anh về nơi đây, nơi có “em” có “lửa tình” để nung chảy kiếp người “anh”.
“Thấy em rồi thoả lòng anh lặn lội
Cả kiếp này ta hãy sống cùng nhau
Như kiếp trước ta đã từng đôi lứa”
Quãng đời còn lại của anh nguyện sống cùng em như chính kiếp trước chúng ta từng sống. Hạnh phúc đang tìm đến với tuổi trẻ, với ước vọng của những tâm hồn sôi sục nhiệt huyết. Cái mà anh xem là “kiếp trước” của mình giờ đang hiện hữu trước mắt anh. Có phải chăng đó là duyên nợ của “anh” và “ em” , của những con người cùng chung lý tưởng với mảnh đất địa đầu tổ quốc này.
Mảnh đất gom nhặt những truyền thống, những địa danh anh hùng nơi hội tụ của những chiến sĩ cách mạng đầu tiên của Đảng. Khu rừng Trần Hưng Đạo lịch sử, hang Pắc Bó huyền thoại và hôm nay góp thêm trang sử xây dựng đất nước này có thêm một niềm tin mới của một nhà máy công nghệ luyện kim mới :
“MIREX kiếp này ta hội ngộ
Một gia đình hạnh phúc yêu thương”
Bài thơ kết thúc với hình ảnh của ngôi nhà đoàn tụ, đoàn tụ của “anh” và “em” của thế hệ trẻ Mirex , của một kiếp người đã sống cho lý tưởng mới của nghành công nghiệp luyện kim nước nhà. Mảnh đất “ đã hoá tâm hồn” đang mang đến vẻ đẹp cho mùa xuân mới. Hy vọng và Niềm tin Thép đang toả sáng, đang vun đắp cho những cô gái, chàng trai “vượt dốc” lên phố núi để tìm thấy nhau ,tìm thấy “ một nửa kiếp trước” đã từng chung sống và hẹn kiếp này tiếp tục sống cùng nhau.
Mảnh tình riêng của đôi lứa hoà quyện vào cái tình chung của gia đình Mirex mang đến một cách nhìn mới về ngọn lửa “luyện kim” mang đậm tính nhân văn này.
 
Report to moderator   Logged Logged  
  The administrator has disabled public write access.
#643
Kẹo Kéo (User)
Hợp kim
Posts: 202
graph
User Offline Click here to see the profile of this user
Gender: Male mr_keokeo www.mirex.vn mr_keokeo Location: Mirex Birthdate: 1982-02-02
Trả lời: Thơ tình mùa xuân 2010 6 Months, 1 Week ago Karma: 0  
Anh KK thấy hình như Mít Ướt đã mượn ý thơ của tác giả để nói lên những cảm nhận ko chỉ riêng của tác giả, mà còn là cảm nhận của chính Mít Uớt về công việc và cuộc sống nơi đây - Ngôi nhà đoàn tụ.
Mít ướt rất có năng khiếu văn thơ đấy nhé. Mít ướt có muốn thử tài bình luận thơ của mình nữa ko? A KK lại mạn phép tác giả Nguyễn Xuân Liêu đưa bài thơ "Đợi chờ những đứa con SẮT XỐP và THÉP HỢP KIM" lên diễn đàn để Mít Ướt bình luận nhé.


ĐỢI CHỜ NHỮNG ĐỨA CON “SẮT XỐP “ VÀ “ THÉP HỢP KIM”

Nhà thơ: Nguyễn Xuân Liêu
Tặng gia đình tôi và những người bạn thân yêu,
những người đang cùng tôi chia sẻ hạnh phúc và lo lắng…

Con sẽ chào đời
Vào đúng ngày mọi người mong đợi
Con đang lớn từng ngày
Và cựa mình tựa như đá lớn khôn…

Thai nghén đã 3 năm
Hồi hộp đủ 3 năm
Chăm chút suốt 3 năm
Phút con chào đời đã tới.

Ta yêu đứa con mình
Từ buổi đầu thai nghén
Chờ đón ngày khai sinh
Lòng ngập tràn lo lắng

Con không của riêng ta
Con là con đất nước
Ngày chờ con ra đời
Lòng ta nhiều mơ ước

Tương lai con phía trước
Đẹp như trời quê hương
Dẫu vạn ngàn thử thách
Ta và con coi thường

Nỗi đau là đau sinh nở
Tình yêu là tình yêu con
Hạnh phúc trong từng hơi thở
Cầu mong con được VẸN TRÒN…

“ SẮT XỐP “ hay “ THÉP HỢP KIM”
Các con đều là con cả
Nơi sinh : Bản Tấn, Cao Bằng
Chào đời con đừng bỡ ngỡ

Canh Dần xuân nay hạnh phúc
Nỗi đau thai nghén mang con
Nín thở chờ mong mỗi phút
Cầu mong con được VẸN TRÒN…
Hà Nội – Cao Bằng
Tết Canh Dần 2010


Bật mí cho Mít Uớt biết nhé. Bài bình luận của Mít ướt về bài "Thơ tình mùa xuân 2010" đã được tác giả "Người đi tìm một nửa của kiếp trước" đánh giá rất cao đấy nhé.
 
Report to moderator   Logged Logged  
 
Last Edit: 2010/03/02 14:39 By mr_keokeo.
 
Phong độ là nhất thời! Đẳng cấp là mãi mãi!
  The administrator has disabled public write access.
#644
mit uot (User)
Sắt xốp
Posts: 40
graphgraph
User Offline Click here to see the profile of this user
Re:Trả lời: Thơ tình mùa xuân 2010 6 Months, 1 Week ago Karma: 0  
không biết mọi người cảm nhận thế nào về bài viết của Mít nhưng riêng anh KK vẫn luôn là người khuyến khích động viên Mít nhiều nhất. Lúc nào cũng đưa ra nhận xét khiến Mít phổng cả mũi rồi.Mit không có tài thơ văn đâu chẳng qua là thấy có nhiều cảm xúc khi đọc bài thơ của nhà thơ " người đi tìm một nửa kiếp trước" nên góp vài lời cùng tác giả về cảm nhận của mình thôi.
Mit vừa đọc bài thơ mới của Bác Liêu thấy có rất nhiều điều muốn nói đấy.Mit sẽ có bài bình luận cho bài thơ này trong những ngày tới. Một bài thơ cực kỳ ý nghĩa mang cảm xúc lớn của tác giả. Hy vọng anh KK và mọi người cùng cho cảm nhận về bài thơ mới này nhé!
 
Report to moderator   Logged Logged  
  The administrator has disabled public write access.
#646
mit uot (User)
Sắt xốp
Posts: 40
graphgraph
User Offline Click here to see the profile of this user
Tình yêu của Người Cha đang làm Mẹ 6 Months ago Karma: 0  
Chưa một lần làm mẹ nhưng với tình thương mà mẹ dành cho từng ngày đã khiến cho tôi có một cảm nhận sâu sắc khi được đọc bài thơ này. Tình yêu của mẹ như một bào thai nuôi nấng tôi lớn theo thời gian để đến hôm nay tôi hiểu thêm một tấm lòng của người “cha” đang đảm nhiệm vai trò của một người “mẹ”.Người Cha ấy đang thai nghén những đứa con của mình từ mấy năm nay. Những đứa con được gọi là “SẮT XỐP” và “ THÉP HỢP KIM”.

Không một lần làm “mẹ”vậy mà nhà thơ như cảm nhận hết cảm giác hồi hộp chờ mong, niềm hy vọng tràn đầy của người mẹ khi sắp chào đón đứa con mình ra đời.
Có biết bao người phụ nữ đã từng trải qua cảm giác đó, niềm tin vào con khi vẫn còn trong bụng mẹ và chắc chắn rằng sẽ có một ngày mẹ sẽ đón con trên cõi trần này như mong đợi.:
“Con sẽ chào đời
Vào đúng ngày mọi ngời mong đợi
Con đang lớn từng ngày
Và cựa mình tựa như đá lớn khôn…”
Trong bào thai nghén trên thân thể của mẹ con đang ngày ngày lớn lên, cứng cáp vuông tròn như những viên “đá” ngọc ngà trong trời đất. Cái quy luật sinh nở của một con người như theo một vòng tròn tạo hoá đã vạch ra. Mẹ mang thai con đủ tháng đủ ngày thì chắc chắn ngày con chào đời sẽ đến như những gì mà mọi người đợi mong.
Đứa con của tác giả cũng đang lớn dần theo hy vọng theo niềm mong mỏi của biết bao con người.Tác giả như một lời khẳng định dứt khoát
“Con sẽ chào đời
Vào đúng ngày mọi người đang mong đợi”
Có người mẹ nào mà không khấp khởi đợi mong cái giây phút đón con chào đời.Hơn 9 tháng ấp ủ cũng đủ làm cho trái tim mẹ như thắt chặt từng ngày.Vậy mà đứa con mà tác giả “ mang thai” đã 3 năm rồi thì thử hỏi biết bao ngày chờ đợi.
“Thai nghén đã 3 năm
Hồi hộp đủ 3 năm
Chăm chút suốt 3 năm
Phút con chào đời đã tới”
3 năm hồi hộp, 3 năm chăm chút biết bao vất vả khó nhọc “mẹ” đã trải qua để chờ con có mặt trên đời. Ngày con chào đời là ngày hạnh phúc nhất của “mẹ” như nhà thơ Chế Lan Viên từng viết về cảm xúc của Bác Hồ, một người sống vì lý tưởng vì hạnh phúc của dân tộc trải qua bao nhiêu ngày tháng bôn ba xứ người cuối cùng đã tìm được đường đi cho đất nước: “Luận cương đến với Bác Hồ. Và Người đã khóc”.Người đã khóc không phải vì khổ đau Người khóc vì “Cơm áo là đây! Hạnh phúc đây rồi!” , “ Phút khóc đầu tiên là phút Bác Hồ cười”. Cảm giác của tác giả cũng như đang nghẹn ngào vì hạnh phúc khi : “ Phút con chào đời đã tới”. Có hạnh phúc nào hơn thế nữa không? Bởi “ta” không tự nhiên mà có được “con”, đó là quãng thời gian dài đằng đẵng “ta” thai nghén.
Tác giả đã gọi mình là “ta” và đang nói với “ con” rằng:
“Ta yêu đứa con mình
Từ buổi đầu thai nghén
Chờ đón ngày khai sinh
Lòng ngập tràn lo lắng

Con không của riêng ta
Con là con đất nước
Ngày chờ con ra đời
Lòng ta nhiều mơ ước”
Vâng “đứa con” đó là xương máu là máu thịt của “ta” của “gia đình” mình. Tình yêu “con” của người “Cha” ấy không phải chỉ xuất phát khi đã được nhìn thấy con trên đời này mà ngay từ “buổi đầu thai nghén” đã tồn tại rồi.Chính vì có tình yêu thì mới có quãng thời gian thai nghén “con” để “Chờ đón ngày khai sinh”.Vậy đấy người “cha” đang làm “mẹ”có vẻ phi lý thật nhưng không phải như thế bởi người mẹ đó không sinh ra những đứa con bằng da bằng thịt mà lại sinh ra những đứa con là “Sắt xốp” hay “Thép hợp kim”.
Đứa con không của riêng “ta” mà là con của “Đất nước”. Là mơ ước của “ta”.
Những đứa con là “cơm áo” là “hạnh phúc” của những con người đang chờ mong giây phút “con” ra đời.
Tôi xin mạn phép tác giả được làm một “đứa con” của “đất nước” để nói về mình để biết ơn người thai nghén bao năm:
“Những tháng năm tươi nguyên màu máu chảy
Thổi suốt đời con ngọn lửa luyện kim
Từ vỉa quặng ẩn mình dưới đất
Chút vốn liếng dụm dành
Trầm tích của trái tim
Cho con biết cười biết khóc
Để mọi người yêu con như chính yêu mình.”
Để có con ngày hôm nay đã trải qua những tháng ngày “tươi nguyên màu máu chảy” đó là những ngày vất vả nhất của bao nhiêu con người, của “cha” là những giọt mồ hôi rơi xuống những ngày hè, là những đêm mất ngủ vì “con”. Tất cả :”Những tháng năm tươi nguyên màu máu chảy
Thổi suốt đời con ngọn lửa luyện kim
Từ vỉa quặng ẩn mình dưới đất”
Là để cho con có được: “Chút vốn liếng dụm dành
Trầm tích của trái tim
Cho con biết cười biết khóc
Để mọi người yêu con như chính yêu mình”
Ngọn lửa “luyện kim” thổi suốt đời con để từ “vỉa quặng ẩn mình dưới đất” Con đã thành “ Sắt xốp và Thép hợp Kim”. Tất cả là “vốn liếng” là “Trầm tích của trái tim” của người thai nghén Con.
Công lao của “cha” bao ngày ấp ủ đợi mong và đến hôm nay đã có được con:
”Tương lai con phía trước
Đẹp như trời quê hương
Dẫu vạn ngàn thử thách
Ta và con coi thường”

Quê hương trong tâm hồn mỗi con người bao giờ cũng đẹp và sâu đậm nhất.Tác giả ví tương lai của con mình như vẻ đẹp của bầu trời quê hương. Đó không chỉ là vẻ đẹp chân chất tự nhiên vốn có của nó, mà còn là vẻ đẹp của sự gọt giũa tô điểm của bao thế hệ con người đã vượt vạn ngàn thử thách để có được “quê hương” hôm nay.
Sinh con ra có người mẹ nào không phải chịu nỗi đau về thể xác “ Nỗi đau là nỗi đau sinh nở”. Có thể nỗi đau đó nếu như không có tình yêu con thì Mẹ khó có thể vượt qua được nhưng chính vì con mẹ đã “vượt cạn” để con được “Vẹn Tròn”.
“Nỗi đau là đau sinh nở
Tình yêu là tình yêu con
Hạnh phúc trong từng hơi thở
Cầu mong con được VẸN TRÒN…”
Có thể nói những gì mà tác giả và các đồng chí của mình đã “thai nghén” đứa con “Sắt xốp” hay “Thép hợp kim” là “ nỗi đau sinh nở” Nỗi vất vả gian truân của họ cũng như biết bao người đang cống hiến cho Mirex là cả một cuộc “vượt cạn” như người Mẹ chịu đựng nỗi đau để sinh ra con. Từng giây phút từng hơi thở họ cầu mong cho đứa con ruột thịt của mình được chào đời bình an “Vẹn Tròn”.

“ SẮT XỐP “ hay “ THÉP HỢP KIM”
Các con đều là con cả
Nơi sinh : Bản Tấn, Cao Bằng
Chào đời con đừng bỡ ngỡ

Canh Dần xuân nay hạnh phúc
Nỗi đau thai nghén mang con
Nín thở chờ mong mỗi phút
Cầu mong con được VẸN TRÒN”
Mùa xuân mới đã về những đứa con sắp ra đời cũng đã có cho mình cái tên riêng . Cho dù là“ SẮT XỐP” HAY “THÉP HỢP KIM”thì các con đều là con của mọi người, con được sinh ra trên mảnh đất Cao Bằng hùng vĩ, nơi có “tình yêu” của người Cha làm “Mẹ” đang ngày đêm “nín thở” để đón con cho nên :“ Chào đời con đừng bỡ ngỡ”. Tất cả tình yêu, niềm tin và hy vọng của những tấm lòng vì “Con” đang hướng về “ Con” nên con hãy “ Vẹn tròn” Con nhé!
Bài thơ đã khép lại nhưng dư âm của một tình yêu lớn lao đang trải rộng trong lòng người đọc. Ta như được thấu hiểu hết tấm lòng của “Mẹ”, những con người sống tất cả vì “Con”. Tác giả không phải là một người phụ nữ không có thiên chức làm Mẹ nhưng lại mang trong mình những đứa con cho Đất Nước. Chỉ có những người thấu hiểu tình Mẹ và có tình yêu lớn lao, những người sống vì lý tưởng, hoài bão của mình mới mang “Nỗi đau” “Thai nghén” suốt 3 năm dài đằng đằng như vậy để sinh Con cho Con được có mặt trên đời. Những đứa Con mang lại “ Cơm áo” mang lại “Hạnh phúc” cho những con người đang cống hiến cho “bào thai” Mirex này.
 
Report to moderator   Logged Logged  
  The administrator has disabled public write access.
#663
Le Thi Bich (User)
Bùn
Posts: 1
graphgraph
User Offline Click here to see the profile of this user
Trả lời: Thơ tình mùa xuân 2010 5 Months, 4 Weeks ago Karma: 0  
THƠ TÌNH MÙA XUÂN 2010
Nhà thơ : Người đi tìm một nửa kiếp trước

Có Dốc nào cản được chí em
cô gái miền xuôi đi tìm hạnh phúc
Nơi có quặng là nơi anh mơ ước
Nơi có lửa tình em làm lửa luyện kim
Em là nàng quặng nàng tiên
mà cả kiếp người anh đi tìm gặp
Thấy em rồi thoả lòng anh lặn lội
Cả kiếp này ta hãy sống cùng nhau
Như kiếp trước ta đã từng đôi lứa
Mirex kiếp này ta cùng hội ngộ
Một gia đình hạnh phúc yêu thương!

Bài thơ của người khiến tôi nhớ đến cây đại thụ của nền văn học Việt Nam: Tố Hữu và những vần thơ thép nhưng vẫn mềm mại trữ tình chứa chan xúc cảm. Tôi không biết ông _“ Người đi tìm một nửa kiếp trước”, nhưng nghe thơ tôi biết ông là một con người bé nhỏ nhưng có thể dang tay ôm trời đất, cõi lòng chất chứa niềm yêu thương với người, với đời, với nghề, với những vỉa quặng và phôi thép.
Có Dốc nào cản được chí em
cô gái miền xuôi đi tìm hạnh phúc
Câu thơ nghe lạ quá, tôi cứ ngỡ nỗi lòng của một cô giáo miền xuôi còn căng tràn sức trẻ và lý tưởng quyết đem con chữ lên chốn mây mù trùng điệp. Tôi cảm phục lắm lòng quyết tâm vượt qua tất cả mọi khó khăn gian khổ, tuy Dốc đấy, đèo đấy, núi non đấy… nhưng “ nào cản được chí em”. Lạ lùng một điều, xưa nay trong văn chương có mấy người con gái được gắn với chữ “chí” đâu ? Dẫu thế, người đọc vẫn bất ngờ khi hai câu thơ tiếp theo như giãi bày tất cả:
Nơi có quặng là nơi anh mơ ước
Nơi có lửa tình em làm lửa luyện kim
Hai nhân vật xuất hiện, “em” ở trên đã được chuyển hóa vào hai con người mang tính biểu tượng: “anh” và “em”. Hai câu thơ sáng bừng lên thứ ánh sáng của ước mơ, lý tưởng, của ý chí kiên cường. Nó gắn liền với quặng, với sắt xốp và luyện kim, gắn liền với một ngành công nghiệp nặng, với công cuộc sản xuất phát triển kinh tế của non sông Việt Nam. Bất giác tôi nhớ tới những vần thơ tuyệt đẹp lay động lòng người trong những năm kháng chiến:
Anh đi bộ đội sao trên mũ
Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm
(Vũ cao)
Sự hòa quyện giữa tình yêu đôi lứa và lý tưởng sống cao đẹp, giữa tình cảm cá nhân với tình yêu nước vĩ đại đã khiến bốn câu thơ của Vũ Cao trở nên bất tử. “Người đi tìm một nửa kiếp trước” cũng đã phân thân mình thành hai nhân vật trữ tình đối xứng nhau, tuy chỉ là một đấy thôi nhưng người đọc bắt gặp đâu đó sắc vị của tình yêu đôi lứa: “lửa tình em”. Liệu tôi có thể so sánh thế này chăng: Nếu những vần thơ của Vũ Cao trước đây thể hiện ý chí quật cường của người dân Việt nam trong công cuộc đấu tranh bảo vệ tổ quốc, là vẻ đẹp của tình yêu đôi lứa biến thành sức mạnh tiêu diệt quân thù, thì hôm nay, những vần thơ của “người đi tìm một nửa kiếp trước” giống một bản tráng ca giữa thời bình, hát về những con người nhiệt huyết góp hết sức mình kiến tạo quê hương xứ sở. “Anh” đi tìm “em”, hay chính là tìm quặng. Anh say trong “tình em” cũng là say trong lửa luyện kim. Chất thơ và chất đời hài hòa trong câu chữ đã khiến lòng mến yêu những hòn quặng được biểu hiện thật mềm mại trữ tình. “Nơi có quặng là nơi anh mơ ước”. Dường như tình yêu cuộc đời anh đã hướng về nơi có quặng ấy rồi. Và ở chính nơi đèo dốc xa xôi ấy, niềm đam mê và say nghề của anh neo đậu. Tôi đồ rằng, chính cái niềm say mê ấy đã biến thành tình em nồng nàn cháy bỏng, đã hóa thành thứ lửa luyện kim lên tới hàng ngàn độ C. Quả là những vần thơ chảy ra từ huyết quản. Chỉ có một người ngày ngày ra vào lò luyện, ngày ngày ngắm nhìn những viên quặng vào lò, ngày ngày đợi chờ những mẻ phôi thép ra đời, … thì mới viết nên những vần thơ đỏ lửa như vậy.
Tiếp đấy, tác giả thêm một lần nữa khẳng định tình yêu của mình đối với ngành luyện kim, đồng thời người đọc thấy được một tâm hồn nghệ sĩ đáng quý nơi ấy:
Em là nàng quặng nàng tiên
mà cả kiếp người anh đi tìm gặp
Liên tục là những phép so sánh, hai câu trên ta đã bắt gặp thứ lửa luyện kim được ví như tình yêu đôi lứa, dưới đây, lại là một ví von nghe rất lạ: “nàng quặng” trong lòng tác giả tựa như “nàng tiên” trong cổ tích. Người viết phải chăng cũng mang trong mình một chút hài hước nghệ sĩ, bởi thế mới trìu mến gọi những vỉa quặng là “em”. “Em” đem sánh với nàng tiên. Tuy không phải người trong ngành nhưng tôi biết rằng sự ví von ấy không có gì liên quan đến hình hài thể xác. Có đặc điểm nào của những nàng tiên trong truyện cổ khiến “người đi tìm một nửa kiếp trước” đặt một phép so sánh tưởng như khập khiễng đến lạ lùng như vậy? Hay chăng, bởi nàng tiên là một lực lượng đầy quyền năng với bao phép nhiệm màu, cũng như từng vỉa quặng diệu kỳ sau khi tôi mình trong lửa trở nên hữu ích phục vụ cho ngành công nghiệp nước nhà trong tương lai. Hay chăng, bởi nàng tiên trong truyện cổ luôn mang lại ấm no hạnh phúc cho những mảnh đời trần gian cũng giống như Mirex, nhờ vào hòn quặng, sự sáng tạo, tâm huyết của tập thể ban lãnh đạo Mirex đem đến cho nhiều người cơm áo cửa nhà? Không biết nữa, tôi không biết sự thiển cận của mình đã hiểu hết cái ý tứ sâu xa của người viết chưa ? Chỉ biết rằng “em” là tâm huyết, ước mơ của cả đời ông.
Em là nàng quặng nàng tiên
mà cả kiếp người anh đi tìm gặp
Thấy em rồi thoả lòng anh lặn lội
Cả kiếp này ta hãy sống cùng nhau
“Cả kiếp này ta hãy sống cùng nhau”, câu thơ nghe như một lời nguyện ước sắt son của chồng vợ, của núi non. Một lời thề vĩnh cửu. Và nếu ai đó để ý chỉ với ba dòng thơ:
“Cả kiếp này ta hãy sống cùng nhau
Như kiếp trước ta đã từng đôi lứa
Mirex kiếp này ta cùng hội ngộ” mà tác giả dùng tới ba chữ kiếp, “kiếp”, “kiếp trước”, “kiếp này”. Tôi nghĩ ngay tới cái sâu hút của thời gian, và cảm phục biết chừng nào niềm đam mê, sự kiếm tìm không mệt mỏi, sức nhẫn nại phi thường của ai đó để dựng xây một ngôi nhà Mirex_ nơi hội ngộ hôm nay. Với tất cả tình yêu, người viết đã gọi Mirex bằng một danh từ thiêng liêng “gia đình”. Mirex không chỉ là một ngôi nhà, mà là một gia đình, một đại gia đình “hạnh phúc yêu thương”. Đến đây, xúc cảm của người đọc dường như cũng vỡ òa trong bốn tiếng giản dị ấy. Có lẽ không ít người cũng có cảm giác như tôi, rằng, một người cha đang trò chuyện về đưa con yêu dấu của mình, với niềm tự hào, với tất cả yêu thương nữa. Đứa con Mirex, còn người cha_tác giả của chúng ta.
Cảm ơn ông _“ người đi tìm một nửa kiếp trước”. Ông đã dạy cho thế hệ trẻ chúng ta biết ước mơ, biết lao động, biết yêu và tạo dựng những giá trị chân thưc của cuộc đời.

Bình thơ: Lê Thị Bích
ĐH Ngoại Thương_ Hà Nội
(ĐT: 0169 399 0382)
 
Report to moderator   Logged Logged  
  The administrator has disabled public write access.
Go to top Post Reply
Powered by FireBoard